17.7.13

thời gian không đi qua.



Chục năm rồi ngày đêm là lẫn lộn
khi nhắm mắt trời bừng lên sáng lạn 
đêm mịt mù trừng mắt đợi ngày lên 
mưa nắng có qua 
sao đã lạt như bài kinh vô thức.

Cuộc đời đem tháng ngày bứt rứt
xâu chuỗi vào nhau thành tràng hạt
cho ta phiêu bồng trong mộng tưởng
về một ngày rất đẹp sẽ diễn ra 

Về một ngày đồng hoa thơm rực rỡ
những đàn chim rủ nhau về từ muôn hướng
hót tiếng tình ca dạt dào
bên những lũy tre làng đàn trẻ đùa nô cười khúc khích

Đến bao giờ đừng là mơ mà thực
nếp áo em thơ in tình người chan chứa 
đôi mắt mẹ hiền nhân ái đàn con lạ 
bốn nẻo quay về mồ tổ thơm khói hương 

… có những ngườ lính xưa tìm nhau bắn giết
biết ngậm ngùi ca khúc đoàn viên 
của nghìn xưa máu mủ lập ấp khai hoang
xây dựng nên nước Việt trải trăm đời cay đắng chống quân xâm lấn

Có những người vợ 
cả đời không biết đến mùi đàn ông 
có những người vợ 
tảo tần mưa nắng khốn nhục nuôi chồng tù tội hết sạch tuổi xuân

Sẽ nhìn nhau thân mật và gần gũi 
cùng nhau đốt lên ngọn lửa ấm 
đốt đi manh chiến bào thù hận vô lý của ngày xưa 
thuở bắc nam say cuồng điều miêu mỵ.

Chục năm rồi ngày đêm là lẫn lộn
nơi tôi sinh là ngày
nơi tôi sống là đêm 
quê hương là mây bay ngàn dặm thẳm
thắt thẻo trông mong một lối về còn mù xa tít tắp.

A20 Phạm Văn Thanh
Paris 17.7.13


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét