11.11.13

Thăm đời ngày xuống tối


Người vẫn nói vẫn cười môi méo mó
người vẫn thở dài, nhắc thuở cùm gông
đầu đội vai mang năm tháng mòn trông
giờ tàn như rẫy nương mùa thiếu nước

ta ghé thăm người, nhìn người khó nhọc
một nụ cười bạt mạng của ngày xưa
tội tụi mình - vừa hết nắng đến mưa
tới tới, lui lui tuổi già rượt đuổi

thôi yên cương, vó ngựa còn chi nữa
người cứ về vườn đón gió hái trăng
cầm lại cây đàn bụi bám nhện giăng
phổ được chăng ?  khúc cho đời bóng xế.

mai mốt ta trở về  thăm Dak Lak
tới Dak Song - chiều ngồi xuống bên hồ
nghe tiếng đàn dưới dãy núi nhấp nhô
ngọn gió đầu đông lùa về bụi đỏ

ta ghé người, thăm một đời tù ngục
đã nhốt mình trên núi mấy mươi năm
giờ chỉ còn một nửa của tối tăm
đang còng lưng gánh những ngày bệnh hoạn

ta ghé thăm người trời vừa xuống tối
băng qua hành lang bệnh viện trắng phau
một lời chào - ngày mai có còn nhau ?
trong cái tuổi của già nua, ly biệt

ta ghé thăm người - thăm đời nghiệt ngã !

nguyễn thanh khiết
10-11-2013

         đêm ghé anh Trung (lai) ở BV 115



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét